Vào ngày 24/11/2018, Google đã để biểu tượng những cô cậu bé giao tiếp với nhau bằng cử chỉ thể nhằm tạo sự liên tưởng đến một nhân vật vĩ đại đã cống hiến hết mình cho người nghèo, đặc biệt là những người khiếm thính, cụ thể đó là Charles michèle de l’epée. Và để giúp các bạn hiểu hơn về nhân vật này, chúng ta hãy cùng đi khám phá các thông tin trong bài viết dưới đây.

Charles Michèle de l’Epée là ai?

Ngày 24/11/2018 vừa qua, Google doodle đã thay đổi hình ảnh về ngôn ngữ ký hiệu để kỷ niệm 306 năm ngày sinh của ông Charles Michèle de l’Epée. Ông là một nhà giáo từ thiện nổi tiếng của nước Pháp hồi thế kỷ 18.

Charles Michèle de l'Epée là ai
Google kỷ niệm 306 năm ngày sinh của ông Charles Michèle de l’Epée

Charles-Michel de l’Épée được mệnh danh là một nhà giáo dục từ thiện đầu tiên đến từ nước Pháp và được biết với cái tên là “Cha của người điếc” do những sự cống hiến hết sức to lớn của ông. Charles Michèle de l’Epée là người đầu tiên đã sáng lập ra hội từ thiện dành cho người nghèo bị  khuyết tật câm điếc tại nước Pháp. Các trường dạy học của ông điều có một phương pháp dạy giao tiếp rất hiệu quả cho đến ngày hôm nay vẫn được áp dụng.

Tiểu sử của Charles Michèle de l’Epée

Charles Michèle de l’Epée có tên đầy đủ khi sinh ra là Abbé Charles Michèle de l’Epée, sinh  vào ngày 24/11/1712  tại Versailles của nước Pháp. Ông mất ngày 23/12/1789 ở thủ đô Paris, Pháp.

Người ta luôn nhớ đến ông là một nhà giáo dục từ thiện nổi bật nhất và người sáng lập trường công lập đầu tiên dành cho người điếc. Những phương pháp giáo dục bằng ngôn ngữ ký hiệu của ông đã trở thành phương pháp giáo dục phổ biến cho người bị khiếm thính tại nhiều quốc gia.

Charles Michèle de l’Epée là nhân vật vĩ đại với người câm điếc
Charles Michèle de l’Epée là nhân vật vĩ đại với người câm điếc

Charles Michèle de l’Epée được sinh ra và lớn lên trong một gia đình giàu có ở Versailles – trung tâm kinh tế và chính trị hùng mạnh nhất ở châu Âu thời bấy giờ. Tuy nhiên, trong một chuyến từ thiện tại khu ổ chuột Paris thì ông đã phát hiện ra những người nghèo bị điếc đang muốn cố gắng giao tiếp với nhau bằng những hành động ký hiệu. Ngay lúc đó, Charles Michèle de l’Epée đã quyết định thay đổi để cống hiến cuộc đời của mình trong việc phát triển giáo dục cho những người bị khuyết tật.

Ông bắt đầu tham gia vào hệ thống giảng dạy về ngôn ngữ và tôn giáo của Pháp. Sau đó, ông chuyển các ngôn ngữ ông học được thành ký hiệu đặc biệt cho người khiếm thính. Tiếp theo, ông đã mở lớp dạy học miễn phí dành cho những người bị điếc và chiến đấu nhiều quyền lợi cho người nghèo.

Mốc lịch sự quan trọng trong sự nghiệp của Charles Michèle de l’Epée

Năm 1760, ông thành lập một trường học chuyên để giảng dậy cho những người bị câm điếc với niềm tin sẽ giúp họ có khả năng ngôn ngữ và giao tiếp dễ dàng với nhau. Ông bắt đầu phát triển một hệ thống giảng dạy chuyên nghiệp về ngôn ngữ và tôn giáo của Pháp. Cùng vào khoảng thời gian này, nhà của ông đã  trở thành trường học miễn phí đầu tiên trên thế giới và chào đón tất cả người điếc. Tính tại thời điểm đó, đã có tới 60 học sinh điếc đã theo học ông trong ngôi nhà này.

 Charles Michèle de l’Epée
Mốc lịch sự quan trọng trong sự nghiệp của Charles Michèle de l’Epée

Charles Michèle de l’Epée mất  vào đầu cuộc Cách mạng Pháp năm 1789. Phần mộ của ông hiện ở tại nhà thờ Saint Roch ở thủ đô Paris. Hai năm sau khi ông đã qua đời, Quốc hội đã chính thức công nhận ông là “Người có công với nhân loại” và tuyên bố rằng người điếc luôn có quyền theo Tuyên bố về quyền bình đẳng của con người và công dân.

Năm 1791, tổ chức câm-điếc Quốc gia ở Paris tên tiếng anh là Nationale des Sourds-Muets à Paris, nơi ông thành lập trường học đã bắt đầu được nhận những tài trợ của phía Chính phủ. Sau đó nó được đổi tên thành Học viên Thánh Jacques, rồi sau đó là Học viện người điếc trẻ Quốc gia của Paris tên tiếng anh là Institut National de Jeunes Sourds de Paris.

Phương pháp giảng dạy của Charles Michèle de l’Epée

Phương pháp giảng dạy cho người câm điếc của Charles Michèle de l’Epée bằng dấu hiệu là một phương pháp giáo dục thực sự được hiệu quả và gây ấn tượng bằng cử chỉ hoặc dấu hiệu tay. Tất cả các cử chỉ đều dựa trên nguyên tắc “giáo dục những người điếc điếc phải dạy chúng thông qua con mắt của những người khác có được qua tai.” Ông đã nhận ra rằng đã có một cộng đồng điếc đã ký ở Paris nhưng thấy ngôn ngữ của họ, hiện nay  được gọi là ngôn ngữ ký hiệu tiếng Pháp cũ là nguyên thủy.

bảng chữ cái người điếc của Charles Michèle de l’Epée
Phương pháp giảng dạy của Charles Michèle de l’Epée

Charles Michèle de l’Epée khuyên các giáo viên của mình học các dấu hiệu để sử dụng trong việc hướng dẫn các học sinh khiếm thính. Ông không sử dụng ngôn ngữ của họ khi ở trong lớp học. Thay vào đó, ông đã phát triển ra một hệ thống cử chỉ theo phong cách riêng bằng cách ứng dụng một số từ vựng này, kết hợp với các dấu hiệu được phát minh khác để làm đại diện cho tất cả các kết thúc động từ, giới từ, bài viết và cả động từ tiếng Pháp.

Điều đặc biệt của hệ thống giảng dạy của Charles Michèle de l’Epée

Trong tiếng Anh, hệ thống của Charles Michèle de l’Epée đã được biết đến như là “Dấu hiệu phương pháp” và “Chữ ký cũ của Pháp” nhưng sẽ tốt hơn nếu như được dịch bằng cụm từ các dấu hiệu đã hệ thống hóa. Trong khi hệ thống của Épée đặt nền tảng triết học vững chắc cho sự phát triển sau này của các ngôn ngữ được mã hóa theo phương pháp thủ công như tiếng Anh.

Ví dụ, từ croire (“tin”) sẽ được ký bằng năm dấu hiệu riêng biệt với bốn với ý nghĩa đó là “biết”, “cảm thấy”, “nói” hoặc là “không nhìn thấy” và một từ đánh dấu từ là động từ (Ngõ , 1980: 122). Từ  không thể hiểu được(“khó hiểu”) cũng được tạo ra với một chuỗi bao gồm năm dấu hiệu: nội thất-hiểu-có-tính-không.

hệ thống giảng dạy của Charles Michèle de l’Epée
Điều đặc biệt của hệ thống giảng dạy của Charles Michèle de l’Epée

Nhược điểm của phương pháp giáo dục Charles Michèle de l’Epée

Tuy nhiên,cũng giống như Ngôn ngữ được mã hóa theo cách thủ công, hệ thống của Épée cũng có nhược điểm khá cồng kềnh và không tự nhiên đối với những người ký tên bị điếc. Một học sinh khiếm thính của trường là Laurent Clerc đã chỉ ra rằng người điếc không bao giờ sử dụng các dấu hiệu để giao tiếp bên ngoài lớp học và họ sẽ thích ngôn ngữ cộng đồng của chính mình.

Mặc dù Épée báo cáo có  nhiều thành công lớn với phương pháp giáo dục này nhưng những thành công của ông đã bị các nhà phê bình đặt câu hỏi và nhiều người nghĩ rằng các sinh viên của ông đang vẫy tay trước thay vì hiểu ra ý nghĩa của nó.

Điều gì làm nên sự khác biệt giữa Épée và các nhà giáo dục điếc trước ông?

Sự khác biệt l’Epée xây dựng được vị trí của mình đó là  phương pháp và phòng học của ông đã có sẵn cho công chúng và cả những nhà giáo dục khác. Kết quả của sự cởi mở của ông cũng giống như những thành công và các phương pháp của ông sẽ trở nên có ảnh hưởng rất tốt trong giáo dục điếc ngày nay.

Épée cũng đã thành lập chương trình đào tạo chuyên nghiệp riêng biệt giáo viên dành cho người nước ngoài. Đây là những người sẽ đưa phương pháp của mình trở lại quốc gia của họ và thực hiện thành lập nhiều trường học điếc trên khắp thế giới. Laurent Clerc từng là một học sinh và đã  trở thành đồng sáng lập trường học đầu tiên cho người điếc ở Bắc Mỹ và mang theo ngôn ngữ ký hiệu hình thành cơ sở của ngôn ngữ ký hiệu Mỹ hiện đại, bao gồm các dấu hiệu trong bảng chữ cái ASL.

Điều gì làm nên sự khác biệt giữa Épée và các nhà giáo dục điếc trước ông?
Điều gì làm nên sự khác biệt giữa Épée và các nhà giáo dục điếc trước ông?

Một số trường khiếm thính khác ở Đức và Anh đương thời với trường Paris của Abbé de l’Épée đã ứng dụng cách tiếp cận bằng lời nói nhấn mạnh việc đọc lời nói và đọc môi, trái ngược với niềm tin vào những phương pháp giảng dậy cũ theo chủ nghĩa thủ công. Phương pháp của họ đã được bảo vệ một chặt chẽ bí mật, và họ thấy Épée là một đối thủ khiến những người theo tư tưởng cũ lo ngại.

Các cuộc tranh luận về chủ nghĩa ngôn ngữ bằng miệng và hướng dẫn sử dụng vẫn còn hoành hành tính  đến ngày nay. Oralism đôi khi được gọi là phương pháp của Đức, và  dưới hướng dẫn sử dụng phương pháp của người Pháp trong tham chiếu đến những lần đó.

Di sản của Charles Michèle de l’Epée để lại cho đến ngày nay

Trường học cho người câm điệc tại Paris vẫn còn tồn tại, mặc dù nó bây giờ sử dụng ngôn ngữ ký hiệu tiếng Pháp trong lớp chứ không phải là ứng dụng hoàn toàn dấu hiệu phương pháp của Épée. Nằm tại rue Saint-Jacques ở Paris, đây là một trong bốn trường khiếm thính quốc gia và những trường khác ở khu vực Metz, Chambéry và Bordeaux.

Các phương pháp dậy học của Charles Michèle de l’Epée vẫn được áp dụng đến ngày nay
Các phương pháp dậy học của Charles Michèle de l’Epée vẫn được áp dụng đến ngày nay

Di sản mà Charles Michèle de l’Epée đã để lại cho ngành giáo dục với người câm điếc được nhiều người ghi nhận cho đến ngày hôm nay. Các phương pháp dạy học và giao tiếp của ông vẫn đang được áp dụng trong nhiều trường giáo dục hiện nay.Thành công của ông đã được mọi người trên thế giới hưởng ứng và các trường dạy học dành cho người điếc dần đã được thành lập nhiều hơn.

Trên đây là những chia sẻ về Charles michèle de l’epée, chúng tôi hy vọng đã giúp bạn nắm được những thông tin hữu ích. Nếu như bạn thấy bài viết hay và bổ ích thì đừng quên nhấn nút Share để chia sẻ cho những người khác cùng đón đọc nhé.

Nguồn: https://thietbigiadinh.org